Từ những cô gái áo hồng của làng gốm mỹ nghệ

Làng Đông lại có nhiều cái “nhất” : Đình làng Đông to nhất, cầu đá làng gốm sứ bát tràng Đông đẹp nhất, nước sông Đình cũng mát nhất cây quéo làng Đông cao nhất;. Chả thế thường vỗ về con trẻ những người mẹ làng Đông bằng những câu hát ru “À ơi….chẳng to cũng gọi đình Đông – Nhớ cầu Đá Bạc, nhớ đình làng Đông – Chàng ơi có nhớ đến mình- Có cầu Đá Bạc gốm sứ bát tràng bắc qua sông Đình “.

Lại có câu ca rằng ” Đồng làng Đông vừa trong vừa mát / Sông làng Đông ngan ngát hương thơm “. đất làng Đông nằm trên mình đĩa sứ trắng có thể xem tại đây con rồng. Con rồng đó chính là chảy qua làng Đông uốn lượn như một con rồng. dòng sông Đình bắt nguồn từ cống Linh Các cụ bảo ; Nước sông như dòng sữa mẹ đĩa sứ trắng làm tươi tốt đất và người làng Đông.

Cụ Nghiên đã tác động đến làng gốm Bát Tràng nhiều

Từ những cô gái áo hồng đầu đội khăn the.  Cảnh làng Đông mang gốm bát tràng đường nét dân dã ngồi lắc lư hát cô đầu, cây đa bến nước sân đình, đến những giai nhân tài sắc được chọn đứng làm quân cờ trong ngày lễ hội dồn dập tiếng trống đình.

Cụ Nghiên đã tác động đến làng gốm Bát Tràng nhiều

bây giờ đã là những bà lão móm mém gốm bát tràng nhai trầu chóp chép Những nhân vật tài sắc có tiếng xưa. Các cụ bảo đã là người làng Đông không biết tích làng là hỏng. Hễ có dịp là các cụ lại kể cho con cháu nghe đủ chuyện ngày xửa ngày xưa xa lắc xa lơ..

Cụ Nghiên đã tác động đến làng gốm Bát Tràng nhiều

Cụ Nghiên, trưởng tộc dòng họ kể chuyện tích làng cho con cháu nghe sứ bát tràng họ Nguyễn to nhất làng Đông thường ngồi xếp bằng ở gian giữa từ đường. Trong số trẻ lau nhau, có thằng cu Nghĩa là cháu đích tôn của cụ. Còn con bé Hạnh rất thích nghe chuyện cụ Nghiên lại thuộc dòng họ Vũ nhưng. Nó há hốc mồm, nó kể lại http://gomhailong.vn/ sứ bát tràng làu làu tròn mắt nghe cụ Nghiên kể xong là. Cụ Nghiên vuốt râu cười nhìn bọn trẻ ngồi hóng chuyện:

– Ở giữa cánh đồng làng ta giờ có một cái hồ nước quanh năm làng gốm bát tràng trong veo , người lại bảo đây là cái “lẽ hè tô”- – Làng ta có người gọi đây là rốn tiên – Cụ Nghiên kể. Nhưng ông gọi đó là “nhãn tiên”. Chỉ có tiên mới trong như thế.

Ông sẽ kể cho các cháu nghe chuyện “nhãn tiên”. Chỉ có mắt tiên mới thấu mọi sự và nước mắt là nỗi lòng làng gốm bát tràng của người phụ nữ. Ngày xửa ngày xưa. Cụ Nghiên cao giọng – Hồi ấy cái hồ nước ở giữa cánh đồng làng còn tanh hôi như một vũng trâu đằm.

Nơi của lau sậy um tùm, cá rúc, cuốc lủi hôi xì, đỉa bơi cung quăng, ếch nhái nhảy làng gốm bát tràng chòm chõm. Dạo ấy có cô gái tên là Ngần đẹp nhất làng Đông. Cặp mắt cô Ngần tròn xoe lóng lánh như hạt nhãn mới bóc. Da cô Ngần trắng mịn, tóc dài và mượt như tơ.

Leave a Reply